Thương Mình Sau Những Năm Tháng Thương Người



Sáng nay tôi thức dậy sớm hơn mọi khi, tự làm mình cười, tự động viên chính bản thân thay vì chờ đợi tin nhắn, cuộc gọi từ anh như trước kia! Tôi ở đây, trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, hòa quyện với hương thơm tỏa ra từ ly trà mật ong cùng tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ, ôm trọn nỗi niềm trăn trở trong tim, tôi ngẫm nghĩ về những cuộc hội ngộ ly biệt ,đến rồi lại đi, từ xa lạ thành thân quen rồi hóa người dưng, nghĩ sao mà vô thường đến vậy!


Sự xuất hiện của một ai đó trong cuộc sống của bạn, Người dù chỉ đồng hành với bạn một đoạn đường ngắn nhưng có thể để lại trong bạn sự hối tiếc, day dứt mãi về sau, cũng có người bạn không ngờ rằng họ đã cùng mình đi một đoạn đường xa đến vậy, cùng vui cùng buồn cùng vượt qua những thăng trầm trong cuộc sống. Nhưng dù sao đi nữa, bất cứ ai cần gặp đều đã gặp, người mà ta chưa gặp tức là chưa cần thiết để gặp, nhưng rồi họ sẽ luôn tìm thấy ta, chỉ là vào “Perfect timming”, tức là đúng thời điểm và đồng tần số rung động, hãy biết rằng người dành cho mình sẽ không bao giờ bỏ lỡ ta trên hành trình này cả!


Nhưng bạn biết không? Chúng ta hầu hết đều ở trong trạng thái tìm kiếm và mong cầu, vậy nên chúng ta toả ra năng lượng mình thiếu, nhưng cái thiếu bạn biết đấy, theo luật hấp dẫn mà nói sẽ thu hút lại điều ứng với tần số rung động bạn tỏa ra, chỉ thu hút cái thiếu lại mà thôi, sẽ chẳng thể thu hút cái đủ. Vì thế mà, thay vì chờ đợi một ai đó mà chúng ta gọi là "đúng người", chúng ta hãy tự trở thành "người đúng" dành cho mình trước đã, hãy tự cho ta những thứ mà ta muốn nhận từ người khác, bạn có tiền bạn mới có thể cho người khác tiền cũng tương tự như vậy bạn có tình yêu thì bạn mới có thể cho đi yêu thương đúng cách!


Bạn mong mỏi người ta hãy yêu thương bạn nhưng chính bạn lại không thể yêu thương, chấp nhận mình? Bạn nói bạn yêu người hơn tất thảy mọi điều nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi bạn yêu chính bản thân mình bao nhiêu chưa? Thực ra đôi khi dừng lại và suy ngẫm bạn sẽ nhận thấy tình yêu hướng ra bên ngoài có gì đó rất “ảo“, ta cảm thấy bản thân mình thật giá trị khi người ở bên, khi nhận được sự quan tâm vỗ về, và khi ta tổn thương ta mong rằng người có thể giúp ta chữa lành! Dẫn đến bạn sẽ có sự phụ thuộc cảm xúc đôi khi là ám ảnh về sự có mặt của họ, họ vui mình vui họ buồn mình buồn thậm chí luôn nghĩ lí do họ buồn là do mình đã làm gì sai chăng? 


Bạn mong họ yêu bạn theo cách mà bạn muốn, bạn mong mình có thể kiểm soát được tình huống trong câu chuyện này, nhưng rồi bạn sẽ nhận ra mình chẳng bao giờ kiểm soát được bất cứ gì ngoài chính con người mình cả! Mỗi người sẽ có một “ngôn ngữ tình yêu riêng“. Họ sẽ yêu bạn theo cách mà họ “biết“ chứ không phải theo cách mà bạn “muốn“! Thật dễ dàng để ta có thề yêu phần “ánh sáng“ của mình, của người, vậy còn phần “bóng tối“ thì sao? Liệu bạn có đủ bao dung, thấu hiểu và cho nó tình yêu, sự nuôi dưỡng hay bạn sẽ phủ nhận giấu kín và ghét bỏ nó? 


Hiểu và thương được chính mình rồi ta cũng sẽ hiểu và thương được người khác. Chấp nhận mọi người như đúng bản chất của họ chính là cách thương trọn vẹn nhất. Giả sử bạn sâu sắc 5 phần, người sâu sắc 10 phần thì bạn sẽ chỉ hiểu được 5 phần đó, còn 5 phần còn lại liệu bạn có thể hiểu cho người?


Hãy giữ cho mình một cái nhìn cởi mở “Keep an open mind” để quan sát và học hỏi mọi thứ, buông được sự kiểm soát rồi ta sẽ thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng biết bao! Mỗi người bạn gặp đều chỉ đang phản chiếu một phần nào đó bên trong thế giới nội tâm của bạn và họ xuất hiện đều là sự sắp xếp của "Vũ Trụ" giúp chúng ta trưởng thành và phát triển hơn, bao dung và nhìn được bức tranh toàn cảnh một cách trọn vẹn nhất. Đúng vậy ta là “diễn viên chính“ trong câu chuyện cuộc đời của mình nhưng đôi lúc hãy dừng lại, đừng quá nhập tâm, lùi lại một bước, sử dụng cái “nhìn “ của người đạo diễn đứng sau cánh gà để quan sát rồi ta sẽ thấy mọi thứ đều “hoàn hảo” theo một góc nhìn nào đó!


Có đôi lúc họ đến để “giúp” chúng ta đau, để ta nhìn thấy điều gì đó cần buông bỏ và thay đổi bên trong mình. Đừng vội oán trách, sân hận mà hãy biết ơn, và lựa chọn buông bỏ điều đó cùng với sự ra đi của người, hay can trường bước tiếp, học hỏi, trải nghiệm, tiếp tục bóc tách nhiều nỗi đau - nỗi sợ vẫn còn tồn đọng trong ta hay níu giữ và quay lại vòng xoáy lặp đi lặp lại đó cùng với người là tuỳ thuộc vào ý chí tự do của bạn, vì dù sao đi nữa bạn cũng sẽ là người chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình chứ không phải là ai khác cả!


Nhận thức và xoay chuyển tình huống với những điều xứng đáng, trân trọng bản thân và giá trị riêng của mình, rồi chúng ta sẽ thu hút được điều tương ứng, điều đó sẽ phản ánh sự trưởng thành rõ nét của ta trên hành trình phát triển bản thân của mình. Thực chất, không ai đến để làm đau chúng ta cả, mà họ đến để yêu ta, và chính tình yêu mới là thứ dạy ta.



Tác giả: Nguyễn Hiền Phương 

Nguồn: NHB Blue Team

3 Nhận xét

Mới hơn Cũ hơn

Biểu mẫu liên hệ