Sống Hết Mình Để Không Tiếc Nuối Điều Gì


Có một người bạn đã từng nói với tôi như này "Hôm nay, tôi đã thất bại trong một cuộc thi học sinh giỏi. Tôi rất tiếc, vì cơ hội gần như nó đã chạm đến tôi nhưng tôi không thể với tới nó. Tôi hối hận lắm, giá như bây giờ được quay ngược về thời gian thì tôi đã thành công và không phải tiếc nuối như bây giờ". Đúng là chút gì đó rất tiếc nuối khi cơ hội nó với tầm tay rồi chỉ đợi chờ bạn nắm lấy đó là bạn đã thành công. Cậu ấy đã khóc rất nhiều, thậm chí là tôi có thể cảm nhận rất rõ sự tiếc nuối ở trong cậu. Giống như bạn đang đi trên một cây cầu treo. Bạn đang đi rất tốt, bỗng chỉ vì một thứ gì đó khiến bạn trùng bước lại và mất hết đi niềm tin, hi vọng tan biến và gục xuống tại chỗ. Tôi chưa bao giờ thấy cậu hối hận hay tiếc nuối một điều gì đó đến như vậy, và đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được bạn dành sự hối hận, tiếc nuối ấy cho kì thi đó quá nhiều mà bỏ lỡ rất nhiều thứ giống như tôi vậy...

Tôi cũng giống bạn, cũng từng hối hận, tiếc nuối rất nhiều thứ và cũng đã bỏ lỡ rất nhiều thứ trong cuộc sống này. Nếu hôm nay tôi nói rằng "Tôi chưa bao giờ hối hận hay tiếc nuối vì bất cứ thứ gì" thì đó là tôi nói dối. Phải nói sao nhỉ? Cuộc sống, con đường mà chúng ta chọn sẽ có lúc sai nhưng không phải là tất cả. Quan trong là ta có chịu bỏ qua cái sai đó để tiếp tục đi hay không.

Hãy biết cách tận dụng những tiếc nuối của mình, đừng bao giờ để nó ăn sâu vào nỗi đau, buồn, hãy chăm sóc và nâng niu nó cho tới khi ta thu được lợi ích và riêng biệt. Bởi tiếc nuối chính là sự tái sinh.

Tôi không thừa nhận mình là hoàn hảo, cũng không thừa nhận đến bây giờ trong thâm tâm không còn lưu lại những sự tiếc nuối và hối hận. Nhưng biết làm sao Thiên Chúa chỉ ban cho con người chúng ta 24h, còn việc sử dụng 24h ấy ra sao lại là do chúng ta. Tôi chỉ dám " trích " một chút của 24h đấy là sự hối hận bao gồm cả sự tiếc nuối của bản thân để vực dậy tiếp tục chào đón những điều mới mẻ của cuộc sống.

Nó cũng chả khác gì một cuộc chơi cả, khi chính ta thất bại ta sẽ có chút gì đó tiếc nuối nhưng chỉ một chút, một chút thôi. Vì đơn giản là không muốn bỏ lỡ bất cứ thứ gì trong cuộc sống này nữa. Thời gian không chờ đợi ai cả, nó sẽ đi rất nhanh. Vậy thì lí do gì chúng ta phải giữ lại cái tiếc nuối đấy, thà rằng cứ để nó trôi theo thời gian có phải hơn không?

Có rất nhiều thứ ta để nó trôi qua một cách vô vị mà không ai hay biết. Cũng như ta tốn thời gian vào những thứ vô ích. Nhưng không phải sự tiếc nuối nào cũng giống nhau. Chẳng hạn như thanh xuân, tình yêu và cái thời học sinh. Có thể hiện tại, bạn thấy nó nhàm chán và cho rằng nó không có gì thú vị nhưng sau này khi lớn lên ta nhìn lại có thể bạn sẽ đặt ra cho mình vạn câu hỏi rằng " Lí do vì sao mình lại nghĩ nó nhàm chán?...." hay mỉm cười với chút tiếc nuối của thời gian.

Thanh xuân đẹp lắm nhưng cũng trôi qua rất nhanh. Thanh xuân chả cần phải làm điều gì lớn lao để khiến người khác nhìn vào phải  ngưỡng mộ, cũng phải việc gì phải dồn ép mình với cái thế giới rộng lớn này cả. Thanh xuân chỉ cần làm những gì ta thích, sống hết mình với đam mê để khi nhìn lại chúng ta không hề tiếc nuối hay hối hận với những gì mà chúng ta đã làm. Người ta có nhiều cái tên để đặt cho nó nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là " Thanh xuân không phải thời gian mà là cảm xúc "

Hay có thể là tình yêu ngây thơ, trong trắng ấy sẽ là hồi ức là kí ức đẹp của thanh xuân và thời học sinh. Thứ tình cảm ấy nó ngây ngô, đáng yêu lắm. Nó giống như là cảm xúc rung động đầu đời của mỗi con người, rất tự nhiên không lo âu suy nghĩ. Hãy thử nếu có thể bởi thời gian cho phép bạn làm điều đấy mà. Cứ thử đi, bạn sẽ không phải hối hận hay tiếc nuối điều gì đâu.

Và cuối cùng là thời học sinh. " Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò " Cái tuổi phải nói là đẹp nhất, nhiều kỉ niệm nhất của mỗi con người. Chúng ta được phép làm những điều mình thích, sống thoải mái không âu lo điều gì. Đó là điều mà bất cứ ai nhắc đến cũng hứng thú kể lại và đôi khi là mong ước được quay lại một lần nữa...

Thời gian là vô vàn những điều thú vị, ngay cả khi nó có pha thêm một chút tiếc nuối nhưng nó vẫn mang vị ngọt của riêng nó. Sống hết mình với cuộc sống này, cũng giống như ta hay nói vui đó là  nó đủn mình vào đâu thì nhất định phải ngã thật đẹp dù là khó khăn hay thành công. Sự tiếc nuối hôm nay không khiến bạn trở thành con người hoàn hảo. Sống là phải biết trải nghiệm, phải biết chấp nhận tiếc nuối, hối hận có như thế cuộc sống này mới đủ vị đúng không nào...

Tôi có hối hận và tiếc nuối với quá khứ nhưng chỉ một chút thôi. Bởi tôi hiểu rằng chính sự hối hận, tiếc nuối ấy đã cho tôi một bài học vô cùng đáng giá. Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thứ rồi, và giờ cũng không muốn bỏ lỡ những điều thú vị phía trước chỉ vì sự hối hận và tiếc nuối của bản thân.

Tôi không thể biến sự hối hận và tiếc nuối ấy thành tương lai của mình. Càng không muốn nó cản trở cuộc sống mình. Hãy sống cho bản thân, cho tương lai để khi bạn có nhắc lại thì cũng chỉ là câu nói thừa nhận rằng ở quá khứ bạn có hối hận và tiếc nuối còn bây giờ thì không.

Một bản nhạc sẽ có những nốt trầm, nốt bổng sẽ có những lời bài hát được viết đi viết lại nhiều lần nhưng mục đích của nó vẫn là trở thành một bản nhạc hay. Con người cũng thế, phải có sự hối hận và tiếc nuối mới có sự thành công.

Ngày mai chỉ là hình ảnh của ảo tưởng, hãy cứ sống hết mình cho ngày hôm nay...! Tôi không muốn giống cơn gió của ngày hôm qua, tôi muốn làm một cơn gió mới. Và tôi càng không muốn lưu lại những hối hận hay tiếc nuối quá lâu trong mình bởi nó có thể đánh bại tôi, khiến tôi gục ngã bất cứ lúc nào.

Hãy sống vì những gì bạn đặt ra, chứ không phải sống trong quá khứ với những tiếc nuối. Hãy nhớ lấy một điều, con người chỉ thành công khi có những hối hận và tiếc nuối đó.

Tác giả: Nhi Hạ (Thành viên NHB-Blue Team)

1 Nhận xét

Mới hơn Cũ hơn

Biểu mẫu liên hệ