Mạnh Mẽ Đi Qua Mùa Cô Đơn


Những khi không phải lạnh như đông, không vàng vọt héo úa như lá thu, chẳng thể mơ màng say nồng như hạ, càng không mướt non trên những tán xuân xanh, lẽ chăng Mùa về! Mùa của cô đơn.

Mùa này không có bắt đầu cũng không có kết thúc, khi âm ỉ đớn lòng lại có lúc hừng hực cạo cựa phút chốc, bởi lắm những tay mới vào mùa nên không chịu nổi đành bỏ cuộc buông thả phí một đời. Mùa thật lạ, cũng thật thèm khiến người say một mình không buông bỏ được như khói thuốc phiện. Càng về cuối, Mùa thật hiền, trầm tĩnh nằm im re trong bạt ngàn lớp lớp lá khô rụng và giòn rụm, như kẻ đã dốc cạn, đã đánh tan cơn sóng lòng cồn cào hung tợn gặm nhấm phôi thai ngay lúc Đầu Mùa. Đi lạc Giữa Mùa có độ thăm thẳm không tìm được đường về mà người mê nhiều khi chẳng muốn thoát ra, tự  xóa sạch lối ra. Họa chăng người ở Trong  Mùa có khi lại dễ gần dễ thở với  bản thân, tự biết lấy gương soi mà chẳng cần phải ngại ánh mắt đời. 

Không ai chọn cô đơn nhưng ít ra trong đơn côi ta biết an ủi vỗ về. Sống chậm lại, nới lỏng thân, thả hết buồn, chỉ hôm nay thôi cho phép mệt mỏi.

Cô đơn để nhìn lại những đoạn đường mà chân đã qua, pha chút vị thảnh thơi, góp nhặt hành trang lại tiếp tục cuộc hành trình. Đi hay nghỉ là ở tâm tình và trên  đôi chân của mình thế nên mới nói cô đơn là một dạng rất đặc biệt của tự do khi người biết trân trọng nhưng bị không u mê.

Cô đơn khiến người sống giữ mình, không tranh chấp, không nhường đường, chẳng phải giành giật bon chen, ung dung tự tại trên lối đi đã chọn, chậm rãi nhẹ nhàng nhưng bước đều và chắc, có quay đầu thì nhất định có tiến lên.

Người cô đơn cần phải mang ý chí quật cường bởi biết rằng có khi nhìn lại, không một ai nhưng lòng mỉm cười và hướng về ánh sáng tương lai. Hãy học cách kiên nhẫn mỗi lúc cô đơn bởi những đứa trẻ muốn bước một mình trên đôi chân của nó đều phải đã trãi qua 3 tháng biết lẫy bảy tháng biết bò rồi chín tháng mới tò vò mà biết đi, và những chân trời mới đầy thú vị đang chờ đón chứ không là góc sân hay góc nhà.

Ai bảo rằng người cô đơn không có bạn! Thật ra họ có bạn với  cuộc hẹn mang tên “sống với chính mình” trong nỗi niềm cô đơn, nghĩ về những vấp ngã kể cả những sai lầm, tổn thương yếu đuối kèm theo hối hận mà bản thân gồng gánh để mạnh mẽ, cô đơn không ích kỉ vì nó cho phép tha thứ cho những gì đã qua, vì vậy ta càng phải trân trọng cô đơn. Cô đơn không đồng nghĩa đắm chìm mê mụi, người ta phải kiên trì quyết định hướng đi cho mình trước khi bước vào mùa cô đơn. Đó là cái giá phải trả cho những ai muốn trưởng thành,  luật quy đổi sẽ xứng đáng với thành quả từ đầu đã một lòng xác định. Đừng hoang phí cô đơn mà buông thả một cuộc đời, bởi đời là chung và không chỉ riêng ai. Một mùa cô đơn sắp sửa qua, mùa mùa cô đơn sắp sửa già.

Tác giả: Nguyễn Thơ (Thành viên NHB-Blue Team)
Mới hơn Cũ hơn

Biểu mẫu liên hệ