Ước Mơ Của Chúng Ta



   Mỗi chúng ta đều có những ước mơ của riêng mình. Ước mơ cũng thay đổi dần theo năm tháng. Thuở nhỏ, khi tâm hồn và trái tim vẫn còn trong veo, đón mẹ đi chợ về chỉ ước mơ mẹ mua cho mình một con búp bê hay một chàng siêu nhân mới. Lớn hơn chút nữa, ở tuổi cắp sách đến trường, ta ước mình học thật giỏi, đạt thật nhiều điểm 9, điểm 10 hay đơn giản ước một ngày thức dậy, phía trước cửa nhà là chiếc xe đạp xanh thiên thanh mà mình hằng ao ước bấy lâu. Rồi khi ý thức ước mơ phải thật cao, thật xa, ta ước mình lớn thật nhanh để trở thành ca sĩ, thành doanh nhân thành đạt, thành người thật nổi tiếng. Lên đại học, bước vào cuộc đời, khó khăn, thử thách nhân lên gấp hàng ngàn, hàng vạn lần, ước mơ dường như theo sự từng trải của ta mà hạ thấp xuống, chẳng còn ao ước là cô ca sĩ nọ, diễn viên kia mà chỉ mong có cho mình một công việc ổn định, ngày ngày vừa đi làm, vừa có thể chăm sóc gia đình, vừa cống hiến cho đất nước.

   Khi đã có cho mình một công việc, có đủ tiền để mua cô búp bê, chàng siêu nhân, chiếc xe đạp hồi xưa ao ước, ở tuổi đi qua nửa cuộc đời, ta lại mong mình bé lại, mong trước mặt mình vẫn là khoảng sân nhỏ, có bà, có gốc cây để đứng chờ mẹ đi chợ về, reo vui khôn tả khi có túi bánh rán, mấy bắp ngô thơm nức cho đến mãi sau này không bao giờ được thưởng thức lại mùi vị như thế nữa.

   Đúng thật vậy, ước mơ của chúng ta thay đổi nhiều như thế. Nhưng với bao người ngoài kia, ước mơ của họ đơn giản chỉ là có được cho mình một mái nhà trú mưa, có đủ cơm ăn ba bữa, có đủ nước sạch để dùng hay có tấm áo che thân... Vậy thì bạn ơi, cớ sao mơ ước viển vông làm gì khi cuộc sống hiện tại của ta chính là mơ ước của bao người rồi? Hãy cho đi và bạn sẽ được nhận lại những điều lớn hơn thế rất nhiều, hãy sống thật hạnh phúc, thật an yên, quẳng hết gánh lo đi để cho cuộc đời luôn ngập tràn những niềm vui.

Tác giả: Thân Thị Ngọc Nga (Thành viên NHB-Blue Team)

1 Nhận xét

Mới hơn Cũ hơn

Biểu mẫu liên hệ